Những ngày cuối năm là chuỗi giỗ chạp. Giỗ ông, giỗ bà, giỗ những người đã mất từ rất lâu.
Những sắc hoa ngày Tết như đào, cúc... được bày biện cẩn thận ở mỗi phần mộ - Ảnh: HỒNG QUANGQuê tôi qua Chạp là mùa "giẫy mả". Lâu dần, họ ghép lại gọi thành "Chạp mả".
1. Tôi nhớ lúc nhỏ, quãng đường sáu mươi tám cây số cùng với ba từ Tây Sơn về Phù Cát, quê nội, vào những ngày này rất vui. Dậy sớm, sương mù lạnh, băng qua cánh đồng còn mùi mạ non.
Dừng lại ở Chợ Gồm, ghé quán cà phê bên cạnh đường tàu xe lửa, một bên nhìn ra cánh đồng. Hai cha con tâm sự chuyện thường ngày ở quê mình, rồi ba chỉ vào mấy chiếc xe máy, chiếc nào cũng mang theo cái rựa, cái cuốc và bó nhang.
Ba nói: mùa giẫy mả ở quê mình đó con. Câu nói ấy nghe nhẹ tênh, như một lời báo tin quen thuộc, lặp lại mỗi năm, chẳng có gì đặc biệt. Nhưng bây giờ, mỗi khi Chạp về, chỉ cần nghe mùi cỏ ẩm sau mưa, nghe tiếng gió lùa qua đồng trống, là bao kí ức hiện ra nguyên vẹn, không sứt mẻ bởi thời gian.
Ngày ấy, tôi còn bé xíu. Việc về quê với tôi là một chuyến đi chơi. Là được ngồi sau lưng ba, nhìn con đường dài thẳng tắp, nhìn ruộng đồng mở ra hai bên, nhìn sương tan dần khi mặt trời nhô lên. Tôi không nghĩ nhiều đến mồ mả, đến người đã khuất phương xa. Tôi chỉ thấy vui vì được đi cùng ba, được ăn sáng ở quán quen, được nghe tiếng tàu chạy ngang qua chợ.
Ba thì khác. Ba mang theo rựa, cuốc, nhang. Ba nhìn cánh đồng bằng một ánh mắt rất riêng. Ánh mắt của người trở về, không phải để chơi, mà để làm một việc hệ trọng. Khi xe chạy vào gần nghĩa địa, ba chậm lại. Dáng ngồi của ba cũng đổi khác, như thể mỗi bước chân lúc ấy đều phải cẩn trọng hơn.
Nghĩa địa nằm cuối làng, sát bìa tre. Mồ mả rải rác, cỏ mọc cao, đất còn ẩm. Ba không nói gì nhiều. Ba chú tâm làm. Phát cỏ, gom lại đốt rác, rồi đắp đất.
Giẫy mả không phải là việc nặng, nhưng là việc cần kiên nhẫn, không được làm qua loa. Ba dạy tôi phát cỏ sao cho sát gốc, gom sao cho gọn, không để đất bắn vào bia mộ. Khi thắp nhang, ba đứng rất lâu, không khấn thành tiếng mà chỉ mấp máy môi.
Tôi đứng phía sau, nhìn tấm lưng trước mặt. Lưng ba lúc ấy thẳng thớm. Tôi không rõ ba đang nghĩ gì khi ấy, chỉ thấy không khí quanh đó lặng đi, như thể mọi âm thanh đều tự động hạ thấp.
2. Những ngày năm hết Tết đến là chuỗi giỗ chạp. Giỗ ông, giỗ bà, giỗ những người đã mất từ rất lâu. Ba nhớ ngày rất giỏi, không cần lịch, cũng chẳng cần ghi chép.
Đến ngày là ba sửa soạn hoa, trái, nhang, đèn. Mâm cơm không cần lớn, nhưng phải đủ. Ba bảo người ta chờ mình một năm, mình không thể làm qua loa chiếu lệ.
Có những chiều giỗ xong, khách đã về hết, ba vẫn ngồi lại trước bàn thờ. Ông không làm gì thêm, chỉ ngồi, lặng lẽ. Tôi hỏi, ba nói nhỏ, bảo ngồi cho ấm nhà. Lúc đó cái hiểu cái không, tôi cũng bước tới ngồi cạnh.
Sau này mới biết, có những cái ấm không đến từ tiếng nói, mà đến từ sự hiện diện lặng lẽ của một người con, người cháu, còn nhớ tới cội nguồn.
Rồi tôi lớn, đi xa. Những chuyến về quê thưa dần. Có năm về trễ, giẫy mả đã xong. Ba nói là ba làm rồi. Giọng ba nhẹ, như không muốn tôi bận lòng. Nhưng khi đứng trước những ngôi mộ đã được dọn sạch, tôi thấy trong mình một khoảng trống lớn, như thể đã bỏ lỡ một điều quan trọng trong năm.
Đến khi ba mất, tôi giẫy mả một mình. Mả ông, mả bà, và cả mả của ba nữa. Con đường vẫn vậy. Cánh đồng vẫn vậy. Quán cà phê ở Chợ Gồm vẫn nhìn ra ruộng. Nhưng không còn ai ngồi đối diện, chỉ vào những chiếc xe máy chở rựa, cuốc, nhang, mà nói: mùa giẫy mả đó con.
Bây giờ, mỗi khi tháng Chạp về, dù đang ở đâu, tôi cũng thấy lòng mình chùng xuống một nhịp. Tôi nhớ con đường sớm mờ sương, nhớ mùi mạ non, nhớ quán cà phê cạnh đường tàu, nhớ lưng ba giữa nghĩa địa vắng. Những ký ức ấy bền bỉ bám chặt như lớp đất dưới chân, lặng lẽ giữ cho người ta không trôi đi giữa đời miên mải.
Có lẽ, chừng nào còn nhớ mùa giẫy mả, còn nhớ những buổi sáng đi cùng ba, thì chừng đó, tôi vẫn còn một miền quê để quay về.

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm nhấn mạnh sức mạnh đại đoàn kết, vị thế mới của đất nước và trách nhiệm của Việt Nam với thế giới tại lễ kỷ niệm 81 năm Quốc khánh.

Vợ chồng Huỳnh Văn Mẩn bị cáo buộc mạo danh lương y, sản xuất thuốc chữa xương khớp, viêm mũi giả gắn mác 'gia truyền', bán qua mạng xã hội.

Trải qua nhiều chặng đường cách mạng, những đảng viên lão thành như đồng chí Phạm Duy Khương là những “pho lịch sử sống,” tiếp thêm niềm tin và truyền thống cách mạng cho thế hệ hôm nay.

Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an đề nghị truy tố vắng mặt đối với bị can Nguyễn Công Minh, Chủ tịch hội đồng quản trị Công ty cây xanh Công Minh.

Bộ Nông nghiệp và Môi trường đề nghị các tỉnh, thành trong quá trình giải quyết thủ tục hành chính về đất đai cần chấm dứt tình trạng trả hồ sơ nhiều lần. Trường hợp hồ sơ trễ hạn phải có văn bản xin lỗi người dân.

Ngày 9-9, Đại học Y Hà Nội sẽ tổ chức ngày Match Day năm 2026 để các bác sĩ nội trú tương lai lựa chọn lĩnh vực theo học trong 3 năm kế tiếp. Đây cũng là mô hình trường đã duy trì suốt 11 năm qua.

Các chuyên gia cho rằng việc tổng rà soát là cần thiết và phải tìm ra ai sai, nguyên nhân gì và hậu quả đến đâu, không phải để mặc định rằng tất cả những người đã nghỉ theo nghị định 178 đều có vấn đề.

Dự án cao tốc Hữu Nghị-Chi Lăng vẫn đang trong quá trình thi công nhưng nhiều người dân đã tự ý, cố tình đi vào công trường đang đặt ra nhiều nguy cơ về tai nạn giao thông trên tuyến.

Phát hiện hộp gỗ trong phòng ngủ của mẹ có tiền, Lợi lấy trộm 450 triệu rồi chuyển sang tiền ảo để mua quà trong Tiktok tặng cho những người tự quay video hát phát trực tiếp trên Tiktok mà Lợi thích.