Chỉ đến khi đứng trước bờ vực mất đi em, tôi mới tỉnh ngộ và nhận ra mình yêu em nhiều đến thế nào và cũng đã sai ra sao.
Khi ngồi viết những dòng này, lòng tôi đang ngập tràn sự mông lung về tương lai và nỗi bất lực tột cùng khi không biết phải làm sao để cứu vãn gia đình mình. Rạn nứt của chúng tôi không đến từ người thứ ba, không có sự phản bội. Nó bắt nguồn từ chính những cái tôi quá lớn, từ những khoảng lặng chết chóc sau mỗi trận cãi vã và từ cả những tổn thương không bao giờ được giải quyết triệt để.
Là một người chồng, tôi đã quá vô tâm, thờ ơ và không hề mảy may để ý đến cảm xúc của vợ sau những mâu thuẫn. Có những lúc, tôi còn mang lại cho em cảm giác em không được coi trọng bằng bạn bè bên ngoài. Chính sự vô tâm ấy đã từ từ bóp nghẹt và đánh mất đi tình yêu của em. Giờ đây, nhìn lại mái nhà này, tôi chỉ thấy sự im lặng đáng sợ. Chúng ta vẫn hiện diện bên nhau nhưng sự quan tâm đã biến mất. Em phải tự mình gồng gánh, trưởng thành và tự chữa lành cho những vết thương sâu hoắm mà tôi vô tình gây ra.
Tôi tự hiểu rằng trước đây tôi có yêu em nhưng khốn khổ thay, tôi lại yêu hoàn toàn sai cách. Tôi từng nghĩ yêu chiều em là mua cho em những món đồ em thích không chút tiếc tiền. Nhưng tôi lại quên mất việc phải nâng cấp bản thân, quên học cách lắng nghe để hiểu được tâm tư, nguyện vọng của vợ mình. Tôi có thể cho em nhiều thứ về vật chất nhưng lại thất bại hoàn toàn trong việc mang lại cho em cảm giác an toàn, được tôn trọng và tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông bên cạnh. Chỉ đến khi thật sự đứng trước bờ vực mất đi em, tôi mới tỉnh ngộ và nhận ra mình yêu em nhiều đến thế nào và cũng đã sai ra sao.
Hiện tại, tôi vẫn cố gắng bù đắp mỗi ngày nhưng trong lòng luôn tự hỏi: Bù đắp thế nào và bao nhiêu mới là đủ? Tôi vẫn đi làm lo chi tiêu cho cả nhà, vẫn chăm sóc gia đình, vẫn cùng em dạy dỗ các con. Tôi tìm đến Phật pháp, nguyện ăn chay để cầu mong hóa giải bớt những nghiệp báo, tổn thương mà mình đã gây ra cho vợ trong quá khứ. Tài sản làm ra đến ngày hôm nay, tôi không có hề muốn giữ lại cho riêng mình. Tôi tình nguyện để lại tất cả cho vợ đứng tên, nhưng vì em ngại nên chúng tôi tạm thời vẫn để tài sản chung. Tôi biết tiền bạc chưa bao giờ là thứ duy nhất và đủ đầy để hàn gắn. Nhưng hiện tại, đó lại là thứ duy nhất tôi có thể trao đi để em có điểm tựa vững chắc. Còn tình cảm và sự quan tâm của tôi lúc này, tôi biết em đang tổn thương và chưa sẵn sàng để đón nhận.
Mỗi ngày nhìn vợ và các con vui đùa bên nhau, lòng tôi lại nghẹn ngào thắt chặt, chỉ biết đứng từ xa nhìn vào. Nếu như sau tất cả, em vẫn quyết định ly hôn để tìm lại sự bình yên, tôi sẵn sàng tôn trọng và buông tay để lại toàn bộ tài sản. Tôi chỉ mong em từ nay về sau không phải nặng gánh lo toan về kinh tế, có thể tự do làm công việc em thực sự yêu thích, có một bệ phóng vững vàng để không phải dựa dẫm vào bất kỳ ai. Bây giờ và cả những ngày tháng tới, tôi chỉ biết cố gắng hoàn thiện bản tâm, yêu thương em một cách lặng lẽ và có mặt bất cứ khi nào em hay các con cần sự hỗ trợ. Chỉ mong sao, bằng cách này hay cách khác, em thật sự có được hạnh phúc trong đời.
Anh Kiệt

Trong 4 ngày diễn ra hành trình, thiếu nhi có dịp cùng đạp xe tham quan, tìm hiểu truyền thống, trải nghiệm văn hóa địa phương.

Sau một ngày cắt cỏ thuê, Y Đut Niê trở về phòng trọ với quần áo còn bám đất đỏ bazan, mở điện thoại đăng vài dòng tìm việc.

Đây không chỉ là một chương trình biểu diễn nghệ thuật mà là một sản phẩm du lịch được kiến tạo từ thiên nhiên, văn hoá và công nghệ, nơi mỗi khán giả trở thành một phần của câu chuyện.

Anh Tuấn cho rằng con nên được vui chơi nhiều hơn, không nên đè nặng học tập trong khi vợ suy nghĩ khác, vì vậy họ nhiều lần bất đồng với nhau.

Chỉ với vài giờ đồng hồ, du khách có thể trải qua hai sắc thái rất khác của Cố đô: sự tĩnh tại nơi chùa Thiên Mụ và cảm giác tự do khi chèo SUP trên dòng sông Hương.

Một nghi phạm trong vụ sát hại hai chị em người Nga và một gia đình Thái Lan khai với cảnh sát rằng băng nhóm này có thể còn gây ra nhiều vụ giết người khác.

Tin lời hứa ra nước ngoài làm việc, chàng trai 21 tuổi người Nigeria rơi vào đường dây buôn người và suýt bị lấy cắp nội tạng tại Anh.

Toàn bộ bảo vật quốc gia thuộc địa bàn Bắc Ninh trước đây đã được số hóa, trong khi dữ liệu đối với các bảo vật quốc gia thuộc địa bàn Bắc Giang cũ mới được cập nhật ở mức hình ảnh.

Vượt 1.600 km ra Thủ đô chờ ghép phổi, người đàn ông 59 tuổi vừa tỉnh sau ca phẫu thuật đã viết vội mẩu giấy hỏi thăm vợ thay vì hỏi về tình trạng bản thân.